Nhà tôi 私の家

Bạn nhớ nhà là khi nào?
Còn tôi, tôi nhớ nhà là khi tôi buồn, và đặc biệt là khi tôi ốm. Khi tôi ốm, tôi nhớ về nhà, về mẹ và các em của tôi. Khi tôi ốm, mẹ tôi sẽ đi mua thuốc cho tôi, các em tôi sẽ giúp tôi nấu cơm, và tôi thì chỉ nằm trên giường đến khi mọi thứ đã sẵn sàng thì dậy ăn cơm. Khi tôi nhớ nhà, tôi lại nhớ mấy chú cún con hay chạy lon ton ngoài sân, và nhớ đến một loài cây mà tính đến bây giờ nó còn nhiều tuổi hơn cả tôi nữa. Ở quê tôi gọi nó là cây mít, quả của cây mít thì được gọi là quả mít. Và đây là cây mít nhà tôi.

Bạn đã từng ăn loại quả này? Nó thực sự rất ngon và tôi thì đang rất muốn ăn nó ngay bây giờ. Ở Nhật không có loại quả này, thực sự thật đáng tiếc. Hãy đến Việt Nam quê hương chúng tôi để thưởng thức và cảm nhận nhé!

家を思い出す時はいつですか?
私にとって、家を思い出す時は寂しい時。
そして、特に病気になった時です。

病気になった時、家を思い出す、お母さんを思い出して、そして、兄弟を思い出します。
病気の時、私のお母さんは薬を買いに行き、私の弟と妹はご飯を作ってくれます。
私は、ベッドで寝て、全部準備が出来たらそれを食べるだけ!
家を思い出す時、庭で犬が走り回っているのを思い出す。

そして、ある木を思い出す。
私の年よりこの木の方が年上です!
私の国はその木をmítと呼びます。
その木の実は、クアミットと言います。
そして、この写真は、私の家のミットです。

あなたは、クアミットを食べた事はありますか?
本当に美味しいです!
今すぐにでも食べたいと思う。
日本には、この実は無いです!
本当に残念ですね~。
私の国に来て、観賞と実感をしてください!

<広告>



私のブログ日記一覧はこちらからどうぞ!

コメントを残す

メールアドレスが公開されることはありません。 * が付いている欄は必須項目です