Lâu lắm rồi tôi mới nghe nhạc, âm nhạc chỉ thực sự trở thành bạn khi tôi buồn.
Nhưng hôm nay, tôi không buồn,
mà là trong lòng tôi có chút lo lắng.
Người yêu tôi anh ấy đang bị ốm, tôi không rõ bệnh của anh ấy như thế nào, và tôi phải giúp anh ấy ra sao?
Tôi nói chuyện với anh ấy, nhìn anh ấy cười mà lòng tôi thấy nặng trĩu.
Tôi nhớ anh ấy lắm, chỉ muốn được ôm anh và thì thầm vào tai anh, nói với anh rằng:
“dù có chuyện gì xảy ra, em vẫn luôn bên anh, và sẽ cùng anh đi đến hết cuộc đời này”!
Hãy chờ em thêm một chút thời gian nữa thôi nhé, mình sẽ về chung một nhà. Khi hai ta về một nhà, khép đôi mi chung một giường, đôi khi mơ cùng một giấc, thức giấc chung một giờ.
久しぶりに私は音楽を聞きます。私は寂しい時、本当に音楽が友達になります。
でも、今日、私は寂しくなくて、少し心配している。
私の恋人は病気になった。
その病気はどんな病気か分からない。そして、どんな手伝い方か分からない。
恋人と話して、見ている時、私は寂しくなります。
今、恋人を思い出している、恋人を抱きしめたい、そして、言いたいことがあります:
”何があっても、あなたの隣に居たい。ずっと死ぬまで一緒に居たい”。
一緒に家に住む時間が少ないから、待っててほしい。
一緒に家に居たら、一緒にベッドで寝て、時々一緒に夢を見て、一緒に起きます。
<広告>
コメント